Status cuộc sống

Khi mọi suy nghĩ quá bất chợt, khi mọi thứ không thuộc bất kì chủ đề gì, khi mọi thứ không đủ dài để trình bày dưới dạng bài đăng ...
1
20

Khi nhà có 3 đứa con gái

Tôi có 3 đứa con, nhưng buồn thay, toàn là con gái! Còn cái nhà hàng xóm – cách nhà tôi mỗi cái dậu mồng tơi – cũng có 3 đứa, mà lại toàn con trai. Thật mỉa mai!
Biết tôi không có con trai, tôi buồn là vậy, thế mà cái lão hàng xóm vô tâm thi thoảng lại trêu ngươi, cho 3 thằng con lão xếp hàng đái vào dậu mồng tơi, chĩa thẳng chim sang nhà tôi. Chúng đái vào dậu mồng tơi mà như đang đái vào lòng tôi vậy: xót xa vô cùng! Hình ảnh cái “dậu mồng tơi xanh rờn” đã trở nên quá đỗi quen thuộc trong thơ, trong nhạc, nhưng cái dậu mồng tơi giữa nhà tôi và nhà hàng xóm đó thì là “dậu mồng tơi đen sì” do bị tưới quá nhiều đạm, phốt pho, kali và khoáng chất đậm đặc.

Có con trai đúng là sướng thật! Những ngày lễ tết, bố con trở thành bạn nhậu, nâng chén cà kê – chứ con gái, chúng nó cắm đầu hùng hục ăn, vừa ăn vừa lèo bèo: “Bố uống ít thôi! Ăn cơm, ăn thịt đi!”. Có con trai cũng rất tiện: đi tắm quên quần sịp, gọi con trai nó mang cho, rồi mở toang cửa nhà tắm, tồng ngồng, hiên ngang đón lấy – chứ con gái thì phải nép sát vào tường, cửa hé tin hin, thò vài đầu ngón tay ra ngoài, rụt rè nhón lấy. Có con trai cũng yên tâm: trộm cướp vào nhà, mấy bố con nhảy ra đánh hội đồng – chứ con gái, vừa một mình mình kháng cự, vừa lo nếu mình gục, con gái mình sẽ bị chúng nó hiếp dâm…

Nói vậy thôi, chứ tôi và con gái cũng có một thứ có thể dùng chung, ấy là cái dao cạo râu. Hôm trước, tìm cái dao cạo râu mãi không thấy đâu, tôi cáu, quát um lên, thì đứa con gái lớn chạy từ trong buồng ra, cầm cái dao cạo trên tay, bảo: “Con trả bố đây!”. Tôi nhìn chiếc dao cạo vẫn còn vương mấy sợi lông đen sì, quăn tít thì nhăn mặt hỏi: “Mày vừa cạo cái gì đấy?”. “Dạ! Con cạo lông nách thôi mà!”. “Đúng là lông nách chứ?”. “Dạ đúng! Con thề!”. Là bố con, chẳng lẽ nó thề mình lại không tin, nhưng quả thực, tôi chưa bao giờ cạo râu mà thấy lòng hoang mang như thế…

Nhà toàn đàn bà con gái, nên cái dây phơi, dài từ đầu đến cuối sân, lúc nào cũng lủng lẳng toàn xì-líp với coóc-sê, hồng đỏ xanh vàng, đủ cả! Nhiều khi vội đi, không để ý, bị xì-líp nó đập vào mặt, coóc-sê nó quấn quanh đầu. Rồi những khi rầu rầu, bên ấm trà tầu, nhìn cái mớ xì-líp coóc-sê ấy phất phơ theo gió hiu hiu, hệt như những chiếc lá bàng già nua lay lắt trên những cành khô gầy guộc khẳng khiu trong buổi chiều đông giá rét… Buồn chẳng để đâu cho hết…

Khi nhà có 3 đứa con gái

Chiều nay, tôi qua bên nhà lão hàng xóm chơi, tiện thể xin đoạn dây thép, về gia cố lại cái dây phơi (chắc treo nhiều xì-líp quá nên nó chuẩn bị đứt đến nơi). Vào nhà, tôi thấy lão hàng xóm một mình nằm rầu rĩ trên giường, mặt quay vào tường, rên hừ hừ, nghe rất đáng thương! Tôi hỏi sao thế, lão bảo bị cảm cúm mấy hôm nay, vợ lại vắng nhà, chả ai mua thuốc, nấu cháo cho ăn, nên mệt lả…

– Ông ốm mà vợ ông còn đi đâu? – Tôi hỏi bằng giọng đầy bức xúc.

– Vợ lên Hà Nội, chuộc xe cho thằng cả!

– Nó lại cắm à? Mới tuần trước thấy vợ ông lên chuộc rồi mà?

– Tuần trước là nó cắm để bắt trận Ngoại hạng Anh, tuần này, nó cắm để bắt trận C1!

– Thế bao giờ vợ ông về?

– Vợ tôi định về hôm nay, nhưng nghĩ đã là thứ 5 rồi, hai ba hôm nữa lại là cuối tuần, lại có giải Ngoại hạng Anh, nên ở lại luôn, đỡ mất công đi đi về về!

Tôi thở dài, nhìn quanh, rồi hỏi thế thằng con thứ hai nhà lão đâu, thì lão ngán ngẩm lắc đầu, bảo rằng thằng hai vừa về cạy tủ, vơ hết tiền của lão mang đi đá phò. Lão tiếc tiền lao tới, ôm chặt nó lại, nào ngờ, nó hất tay lão ra, túm lấy cổ áo lão, rồi giơ nắm đấm lên dọa. Lão điên tiết quá, quát to: “A! Thằng này láo! Mày định đánh cả bố mày hả? Đây! Bố đứng im đây! Mày có giỏi thì đánh đi!”. Kể đến đó, lão dừng lại, nhăn nhó véo một miếng bông gòn, chấm chấm lên cái môi còn đương rướm máu, sưng vều, tím bầm như dái chó…

– Thế thằng út nhà ông đâu?

– Nó đi cùng thằng hai rồi!

– Thằng út mới tí tuổi đầu, sao đã chơi được phò mà đi cùng?

– Nó đi theo xem thôi!

Đúng lúc này, có tiếng xe máy rú ga inh ỏi ngoài ngõ. Tôi hốt hoảng ngó cổ ra, thì thấy phải đến chín mười gã cởi trần, xăm trổ, ngồi trên bốn năm cái xe máy hùng hổ phóng vào: đứa vác dao, người cầm gậy, kẻ khiêng quan tài… Chúng vứt xe giữa sân, quẳng cái quan tài ngay trước cửa kêu cái “rầm”, rồi quát tháo ầm ầm:

– Thằng con trai mày vay tiền của tao, giờ nó trốn biệt rồi! Mày giấu nó ở đâu, đưa ra đây mau, không tao chém chết cả nhà!

Tôi hoảng quá, mặt mũi tái nhợt, tay chân rụng rời. Thế nhưng lão hàng xóm thì chả có biểu hiện gì cả. Lão bình thản đi ra, đứng trước mặt bọn chúng, chắp tay trước ngực, rồi quỳ thụp xuống cạnh cái quan tài, giọng bi ai:

– Trăm sự nhờ các anh! Em cũng đang muốn tìm thằng con em để chém chết bà nó đi đây, mà tìm hoài không thấy! Giờ có các anh tìm và chém nó giúp em thì tốt quá rồi! Em xin đa tạ! Chém nó xong em cũng sẽ tự tử luôn! Đang lo không có tiền mua quan tài thì các anh lại mang đến cho! Đội ơn các anh quá!

Nói rồi, lão hàng xóm nhảy luôn vào quan tài, nằm duỗi dài. Mấy thằng cởi trần xăm trổ ngơ ngác nhìn nhau, rồi chúng lao tới chỗ quan tài, ra sức lôi lão hàng xóm ra. Nhưng lão hàng xóm chơi lầy, cứ bám chặt, nằm lì ở đó. Thấy thế, thằng cầm đầu của lũ xăm trổ mới tiến tới, chắp tay trước ngực, rồi quỳ thụp xuống cạnh cái quan tài, giọng bi ai:

– Em xin anh! Anh làm ơn ra ngoài giúp để bọn em còn vác quan tài đi nhà khác, kẻo tối không xong việc thì về đại ca bọn em chém chết ạ!

Khi ấy, lão hàng xóm mới chịu lồm cồm bò ra. Mấy thằng xăm trổ vừa nãy hung hăng là thế, giờ ngoan ngoãn, cum cúp như mèo, lầm lũi bỏ đi. Ấy vậy mà lũ đó vừa đi được một lúc thì đã lại nghe tiếng xe máy rú ga ngoài ngõ, tôi lại hốt hoảng quay ra: may quá, không phải bọn chúng, mà là hai thằng con trai lão hàng xóm vừa đi đá phò về. Tuy vậy, vẻ mặt hai đứa nó cũng hung hăng không kém lũ xăm trổ vừa rồi. Chúng vứt cái xe đổ cái “rầm” ngoài sân, hùng hổ chạy vào nhà. Thật kỳ lạ, lúc này, tôi lại rất bình thản, còn lão hàng xóm thì đâm ra cuống cuồng, hoảng loạn. Tôi hỏi sao vậy, lão bảo: “Bọn xăm trổ chỉ dọa thôi! Còn hai thằng này, chúng nó làm thật đấy!”.

Quả đúng vậy! Lão hàng xóm vừa nói dứt lời thì hai thằng con lão đã xông tới, đè nghiến lão xuống giường, thằng ghì chân, thằng ấn cổ…

– Ông già! Biết điều thì nôn tiền ra!

– Mày vừa cạy tủ lấy hết rồi! Ở đâu nữa mà nôn?

– Ông tưởng tôi ngu à? Trong tủ đó chỉ là vài đồng lẻ thôi! Tôi biết ông còn tiền! Mau nôn ra!

Lão hàng xóm bị ấn cổ thì hình như khó thở, mặt lão tím bầm. Rồi bất ngờ lão vùng lên, hất ngửa hai thằng con ra, cắm đầu chạy thẳng. Hai thằng con lão sau tích tắc ngỡ ngàng thì cũng lập tức chồm dậy, tiện tay vơ luôn cái gậy, hùng hục đuổi theo…

Còn lại mỗi mình, tôi chán quá, lững thững đi về. Vừa tới nhà, tôi đã nghe tiếng ai đó thều thào gọi tôi vọng ra từ gian buồng. Tôi lò dò bước vào: thì ra là lão hàng xóm, lão đã may mắn cắt đuôi được hai thằng con, trốn vào trong đó, nằm bẹp dí chỗ góc buồng, như một con chó…

Tôi vội vàng bế lão lên giường. Mấy ngày ốm mệt, không ăn uống gì, bị đấm sưng mồm, lại vừa vẫy vùng, chạy thục mạng, nên có lẽ sức lão đã kiệt. Đứa con gái lớn nhà tôi, thấy quần áo lão bẩn, hôi hám quá, thì lột trần lão ra, lấy đồ của tôi cho lão mặc, rồi đem mớ quần áo bẩn của lão ra giếng giặt; đứa con gái thứ hai chạy đi mua dầu thoa cho lão; đứa út xuống bếp bắc nồi, nấu vội cho lão bát cháo cầm hơi…

Đón bát cháo từ tay con bé út, lão run rẩy đưa lên miệng, húp soàn soạt một hơi hết sạch. Từ khóe mắt lão chảy ra hai hàng lệ long lanh. Tôi hỏi: “Sao thế? Cháo cay quá à?, thì lão lắc đầu, bảo: “Không, cháo ngon! Chưa bao giờ được ăn bát cháo nào ngon như thế!”.

Tôi nghe vậy thì mỉm cười, thong thả bước ra sân, gió nhè nhẹ, nắng lung linh, khiến những chiếc xì-líp, coóc-sê trên dây phơi như ánh lên, phấp phới, dập dình theo gió rung rinh…

Chưa bao giờ thấy mớ xì-líp, coóc-sê nào đáng yêu như thế.

Nguồn FB : Đỗ Trung Tây

3
20

AI mà chẳng có ước mơ

Đời người ai cũng có ước mơ. Còn nhớ như in buổi sáng mùa đông năm ấy, khi tôi đang học cấp 3, thầy tôi xoa đầu tôi nói: ” Dũng à! Thầy rất kỳ vọng vào khả năng và nghị lực của em. Tuy bố mẹ em không phải quan chức, cũng không có điều kiện kinh tế khá giả, nhưng thầy tin rằng, sau này em sẽ thành công bằng bàn tay khối óc của chính mình”. Nghe thầy nói, tôi cảm động tuôn trào nước mắt. Thầy còn vỗ vai tôi nói: ” Thầy chỉ mơ ước sau này được em lái xe đến chở thầy đi chơi bằng ô tô của em, để thầy hãnh diện với bạn bè, đồng nghiệp” (Thời bao cấp là thế, ô tô là một cái gì đó xa xỉ với hầu hết mọi người). Kể từ ngày đó, ước mơ của thầy cũng trở thành mơ ước của tôi, là động lực to lớn thôi thúc tôi vượt qua muôn vàn khó khăn, trắc trở trong cuộc sống, là nguồn động viên giúp tôi phấn đấu không biết mệt mỏi trong học tập và công tác.

Mơ ước của tôi là có ô tô để đi

Mơ ước của tôi là có ô tô để đi

Cuối cùng, ước mơ của thầy trò tôi sau mấy chục năm đã trở thành hiện thực. Hôm nay, tôi đeo cà vạt, tự mình lái xe đón thầy đi thăm bạn cũ. Nhìn qua gương chiếu hậu, thầy đã già đi nhiều, không còn khỏe như xưa, tóc đã bạc trắng. Thỉnh thoảng thầy lại rút khăn tay chấm chấm khóe mắt đỏ hoe. Tôi cũng xúc động cay xè nơi lòng mắt….cuối cùng thì ước mơ đã trở thành hiện thực!. Chỉ có một điều duy nhất làm tôi hơi áy náy, lúc thầy xuống xe, thầy nhìn đồng hồ tính tiền rồi nói: ” hết 96 nghìn hả em?!”, thầy đưa tôi tờ 100 nghìn, tôi trả lại thầy 4 nghìn mà thầy kiên quyết không chịu cầm…

Sống trong một xã hội mà giá trị của con người bị đè nặng bởi vật chất và danh lợi như hiện nay, nhiều bạn trẻ, nhất là những bạn nhà nghèo tỏ ra thất vọng vì không thể tìm được bạn gái ưng ý, oán trách con gái bây giờ quá thực dụng, không còn lãng mạn như xưa. Thực sự quan niệm đó rất sai lầm. Bạn nên lạc quan tin tưởng vào cuộc sống. Tin chắc một ngày không xa, bạn sẽ gặp được 1 cô gái xinh đẹp.

Cô ấy không yêu cầu bạn phải có nhà
Cô ấy không đòi hỏi bạn phải có xe hơi
Cô ấy không kỳ vọng bạn có nhiều tiền của
Địa vị xã hội của bạn ư, cô ấy cũng chẳng quan trọng chuyện đó

Cô ấy chỉ cần…500k một phát…tàu nhanh…

— bài viết của anh Ngô Việt Dũng —

2
20

Status hay nhất Facebook ngày qua

Mẹ chồng:
– Các con lấy nhau đã gần 2 năm rồi, công việc của 2 đứa cũng đã ổn định rồi, xem thế nào lên kế hoạch sinh em bé đi, để bố mẹ có cháu bế cho vui cửa vui nhà.
Nàng dâu:
– Nhưng con không muốn đẻ lúc này.
Mẹ chồng:
– Mẹ hiểu tâm lý thanh niên ngại sinh nở. Nhưng con tin mẹ đi, bây giờ con không thích, nhưng sau khi đẻ em bé xong con sẽ thấy thích ngay thôi.
Nàng dâu:
– Thế ạ. Mẹ có thích chết không?
Mẹ chồng:
– Hả? Con nói gì?
Nàng dâu:
– Mẹ không thích chứ gì! Con hiểu tâm lý người già sợ chết. Nhưng mẹ tin con đi, bây giờ mẹ không thích, nhưng sau khi chết xong mẹ sẽ thấy thích ngay thôi.

Chuyện mẹ chồng nàng dâu ý là muôn thở

Chuyện mẹ chồng nàng dâu ý là muôn thuở

Trước cuộc họp, Giám Đốc Sở không hiểu vì lý do gì, vào phòng Bí Thư rút dao đâm Bí Thư 4 nhát, sau đó đi sang phòng Chủ Tịch đâm Chủ Tịch 3 nhát, rồi tự đâm vào bụng mình 1 phát. Cả 3 đồng chí gục tại chỗ và được đưa khẩn cấp vào bệnh viện Tỉnh cấp cứu.
Cuộc phẫu thuật kéo dài 3 tiếng đồng hồ, mọi người vô cùng lo lắng chờ đợi. Cửa mở, các bác sỹ bước ra hồ hởi bắt tay chúc mừng nhau, đám đông lập tức bủa vây.
– Bí Thư được cứu sống rồi à?
Các bác sỹ lắc đầu im lặng.
– Chủ Tịch được cứu sống rồi à?
Các bác sỹ lại lắc đầu im lặng.
– Giám Đốc Sở được cứu sống rồi à?
Các bác sỹ vẫn lắc đầu im lặng.
– Vậy ai được cứu sống mà các ông phấn khởi như vậy?
Các bác sỹ:
– Nhân dân…tạm thời qua cơn nguy kịch.

3
20

Vé máy bay hành trình Hiện tại đến Tuổi thơ giá rẻ đây

Bao nhiêu em ? Một vé đi tuổi thơ ?

Cho anh một vé đi tuổi thơ

Cho anh một vé đi tuổi thơ

Anh muốn về lại tuổi thơ, lúc mà anh còn đang trẻ con, chắc khoảng 15, 16 gì đó, vì lúc tuổi ấy anh đã biết tán gái rồi, về lúc ấy mới vui 😀

Lúc ấy, anh sẽ tán đứa xinh nhất làng, vì anh biết lúc ấy nhà nó nghèo lắm, 2016 bố nó trúng lô, mua được cả ô tô và cái biệt thự, anh mà làm con rể nhà ấy chắc cũng có miếng 😀

Về lúc ấy, anh cũng sẽ đấm thằng bạn thân chó chết, hôm vừa rồi nó dành mất người yêu của anh, đấm trước để nó sợ mình sau này đỡ bị nó hốt mất gấu !

Anh cũng sẽ học tốt hơn nữa, vì ở thời điểm hiện tại, anh đi xin việc chúng nó toàn đuổi vì cái tội không có bằng, đúng là thiên hạ hay nói câu “biết thế bố mày học cho nó tử tế thì bây giờ đã khác”, quay trở lại anh hứa sẽ học tốt hơn nữa, không bỏ học nữa …

À, anh không quan trọng hãng bay nào, VietnamAirlines hay JetStar đều được, VietJet cũng okey, miễn là còn vé !

Không cần phải mua thêm hành lý đâu em, anh đi một mình, đi với bộ quần áo trên người là được, có chăng anh chỉ cầm theo cái Iphone và cái Ipad để về năm 2007 loè bọn dân công nghệ là được ! Bọn Tinhte chắc sẽ gọi anh là “người của tương lai” mất, à mà đúng rồi, anh là người của tương lai mà !

Phải uống thuốc chống say tàu bay ư ? Trời ơi tác dụng phụ là bị quên tương lai ư ? Thôi không sao, miễn được về tuổi thơ và ôm theo con Iphone với Ipad Air là được, còn lại không quan trọng !

Không, cần gì khứ hồi em ơi, anh về đó ở luôn, còn giá thì cứ chuyến còn vé là mua cho anh, tiền nong không quan trọng em ạ !

Thế chuyến ấy giá bao nhiêu ?

2
20

Tiền có thể mua được hạnh phúc …

Câu chuyện này tôi sưu tầm những ví dụ về việc tiền có thể mua được hạnh phúc, là điều chứng minh ngược lại cho những người có ý nghĩ tiêu cực về tiền 😀 và chả có lý do gì mà bảo Tiền không mua được hạnh phúc cả !

CÓ TIỀN HÃY ĐI MUA HẠNH PHÚC…

Lại bảo tiền không mua được hạnh phúc ư? Đó là bạn chưa biết cách mua mà thôi. Hoặc, thực ra bạn chưa bao giờ muốn mua.

Tiền có thể mua được Hạnh Phúc

Tiền có thể mua được Hạnh Phúc

Có anh chàng tưởng ký được cái hợp đồng. Hý ha hý hửng gọi về cho Thầy U khoe. Nói, “mai con gửi về chục củ”. Xong alo đứa bạn hỏi mượn nó chục củ gửi về cho Thầy U. Lòng cảm thấy rất hạnh phúc vì nghĩ trong đầu Thầy U sẽ cảm thấy yên tâm với mình.

Chưa hết, đã thế anh ta còn mua cho mấy đứa em mỗi đứa một đôi giầy. Mấy đứa em thấy ông anh ký hợp đồng hụt, bảo là để đưa lại tiền. Anh chàng nói, “hợp đồng này chỉ là cái cớ để anh mua cho bọn em. Thấy nhận giầy mà reo lên là anh khoái. Mấy trăm ngàn, nhằm nhò gì”.

Nói xong nhắn tin cho thằng bạn, “ê mày, tao chuyển từ trả một cục sang trả góp nha.” Thằng bạn cười ha hả, “vô tư đi, Thầy U mày cũng như Thầy U tao”. Sướng cái thân anh chàng này, toàn gặp người hào sảng.

Cuối cùng, từ một số tiền không có thật mà tất cả đều cảm thấy hạnh phúc.

Đó là dùng tiền để mua HẠNH PHÚC

Nhớ lại mười mấy năm về trước, cái thời mà anh còn trốn ngủ trưa đi bắn chim. Hôm đấy anh bắn được một con chon trĩ, lông đuôi nó đẹp vô cùng. Anh đi ngang qua chỗ nào đông người nhất để khoe. Vô tình anh đi ngang qua chỗ toàn con gái. Mấy đứa thấy vậy thi nhau hỏi, “anh ới… anh ơi, cho em xin cọng lông”. Anh hào sảng, “ừ… lông chim của anh đây, mấy em cứ vô giựt thoải mái”. Nhoáng một cái chim anh trụi lủi hết lông. Nhưng anh thấy khoái chí và hạnh phúc lắm.

Đó gọi là cho lông chim để đổi lấy HẠNH PHÚC

Hôm qua có bạn tri kỷ gọi đi nhậu để đàm đạo. Cách đó hai hôm có nhậu hai lần rồi, anh em hợp cạ lắm. Anh hơi mệt nên từ chối, nhưng thực ra anh nghĩ thế này: Nhậu lần thứ nhất đó là hạnh phúc. Nhậu lần thứ hai nó là vung tay quá trán. Nhậu lần thứ ba nó trở thành thói quen. Nhậu lần thứ tư thì nó thành tệ nạn mất rồi.

Đó gọi là kiềm chế để HẠNH PHÚC

Một vài người dùng tiền để mua sự nịnh bợ, dùng tiền để mua sự đồng thuận, dùng tiền để níu giữ, dùng tiền để quên sự chán trường,…

Đó gọi là dùng tiền để mua HẠNH PHÚC… ẢO.

Về cơ bản hạnh phúc và hạnh phúc ảo giống y như nhau. Chỉ khác ở chỗ, nếu ta dùng tiền để mua hạnh phúc ảo thì ta sẽ phải tốn rất nhiều tiền… Thế thôi.

Vậy nhé, có tiền hãy đi mua hạnh phúc. Nếu bạn vẫn khăng khăng tiền không mua được hạnh phúc thì làm ơn hãy cho tôi cơ hội để chứng minh điều đó là đúng. HÃY ĐƯA TIỀN CHO TÔI.

9
20

Chuyện vợ đi đẻ

Lúc sớm, hai vợ chồng đi ăn sáng. Như thường lệ, mình ăn xong trước thì ra quán nước gần đó gọi cốc trà đá, làm vài ván cờ, chờ vợ ăn. Mới chơi được khoảng năm ván thì đã thấy vợ gọi ra tính tiền. Lúc tính tiền, chị chủ quán có nhắc mình: “Chú xem thế nào chứ hôm nay chị thấy cô nhà ăn kém lắm! Bát bún, bát cháo và đĩa quẩy thì vẫn hết, nhưng chục trứng vịt lộn thì vẫn còn thừa tận 3 quả!”. Mình nghe vậy hoảng quá, hỏi vợ có chuyện gì, vợ bảo: “Em ăn không ngon miệng vì thấy hơi hơi đau bụng! Con đang đạp bùm bụp! Chắc nó muốn ra rồi!”.

Ảnh minh hoạ: Vợ chồng Anh Khoa

Ảnh minh hoạ: Vợ chồng Anh Khoa

Thế là mình cuống cuồng đưa vợ đi bệnh viện. Nhưng đạp thì đạp, chứ nó có chịu ra ngay cho đâu, nó cứ quằn quại trong bụng vợ chán chê, khiến vợ đau tê dại, lăn lộn trên giường rồi lại bò toài dưới đất, tưởng như sắp chết ngất…

Ở giường bên cạnh, cũng có một chị đang lên cơn đau vật vã giống vợ mình, khác cái là vợ mình chỉ kêu la thôi, còn chị ta thì lại luôn mồm chửi: “Thằng chồng khốn nạn! Tại mày mà bà đau như này! Tổ sư bố mày! Lúc sướng thì cả hai cùng sướng, sao lúc đau thì chỉ mình bà phải đau? Tổ sư bố mày! Thằng chồng khốn nạn!”…

Vật vã một hồi, chị ta lộn nhào xuống sàn, đúng lúc ông bác sĩ đi qua, chị ta vồ chặt luôn lấy chân bác sĩ, tiếp tục kêu la: “Cứu em với bác sĩ ơi! Em đau chết mất thôi!”. Ông bác sĩ chắc đã quá quen với cảnh này rồi, nên nhẹ nhàng dìu chị ấy ngồi lên giường, giọng dịu dàng: “Lúc sướng có gọi bác sĩ đến sướng cùng không? Sao lúc đau lại cứ gào tên bác sĩ?”.

Mình bịt chặt miệng, không dám cười, vì sợ bị chửi là “cười trên nỗi đau của người khác”. Vợ mình cũng có cái tật thích chửi bậy như vậy, nhưng chỉ chửi lúc hưng phấn, khi đạt trạng thái tột đỉnh thăng hoa thôi. Mình hồi đầu cũng bắt vợ sửa, nhưng vợ không sửa được, nên nghe dần thành quen, đến nỗi hôm trước, xong việc đến nơi rồi mà thấy vợ cứ thinh lặng, mình còn đâm ra sợ, rồi hoang mang hỏi vợ: “Sao hôm nay em không chửi?”. Vợ há mồm, lấy tay chỉ chỉ vào trong cổ, giọng thều thào: “Em đang bị đau họng!”.

Trái với sự đau đớn của vợ mình và cái chị đang chửi chồng, thì ở phía giường đối diện, có một chị cũng đi đẻ mà lại vẫn giữ được cái vẻ thản nhiên, nhàn hạ vô cùng: chị ta cứ ngồi chơi, thảnh thơi vuốt iPhone, cười hềnh hệch, rồi chụp hình tự sướng post lên Phây. Tí tí chị lại gọi điện cập nhật tình hình: “Cổ tử cung của cháu mở 6 phân rồi chú nhé! Chắc lát nữa là đẻ thôi! Không tin á? Đây! Cháu chụp ảnh post lên Phây cho xem!”…

Lúc lên bàn đẻ cũng là lúc vợ mình bị những cơn đau dày vò đến gần như mòn hơi cạn sức. Cái cảm giác phải nhìn vợ mặt đỏ gay, thở hồng hộc, rồi oằn lưng lên rặn, trong khi mình đứng ngay cạnh mà lại chẳng thể giúp vợ được gì quả thực là khó chịu cực kỳ! Nghe lời bác sĩ, vợ mình dùng hết sức hít một hơi thật sâu, rặn một phát rõ mạnh, mình nghe “phụt” một phát, cảm giác như con đã chui ra, mình mới quay sang hỏi bác sĩ: “Ra rồi phải không ạ?”. Bác sĩ gật đầu, bảo: “Ừ! Ra rồi! Nhưng là cứt ra, chứ con thì chưa ra đâu. Động viên vợ rặn tiếp đi!”.

Vật vã mãi cuối cùng cũng xong, vợ và con mình được chuyển sang phòng sau sinh. Mình ra cổng mua cháo cho vợ, mua nước nóng về pha sữa cho con, còn dìu cả vợ mình ra tận nhà vệ sinh đi tè. Trong lúc vợ đang tè xè xè, mình trợn mắt nhìn, xong hỏi vợ với giọng ngạc nhiên không hề nhẹ: “Sao lại cạo nhẵn thín đi thế?”. Vợ bảo: “Đọc trên mạng, người ta khuyên là cạo đi thì sẽ dễ đẻ hơn!”. Mình cười: “Vớ vẩn!”. Vợ cự lại: “Không vớ vẩn đâu, có cơ sở khoa học cả đấy! Anh cứ tưởng tượng con mình nó đang ở trong hang, nó nhìn ra ngoài cửa hang, thấy trời sáng choang choang, thoáng đãng, chắc chắn sẽ muốn chui ra, chứ nếu để cái cửa hang rậm rạp, lòa xòa, nó tưởng ông ba bị, tưởng con ngáo ộp có râu, nó sợ, còn lâu mới dám ra!”. Mình nghe xong gật đầu lia lịa, vì thấy có lí quá!

Đối với mình, việc một người chồng chăm con và chiều vợ khi vợ vừa đẻ xong là chuyện rất bình thường, và là điều tất yếu phải làm. Ấy thế mà cái chị nằm ngay cạnh giường vợ mình thì cứ xuýt xoa: “Gớm! Kiếm được người chồng như chú bây giờ là hiếm lắm!”. Mình ngại quá, chỉ biết cười trừ, rồi quay sang hỏi: “Thế chồng chị đâu mà không thấy vào chăm hai mẹ con?”. Chị nghe vậy thì buồn bã nhìn ra cửa, giấu tiếng thở dài: “Lão tuyên bố thẳng rồi: đẻ toàn con gái thì tự gọi người đến mà chăm, lão không quan tâm! Chỉ duy nhất lần chị sinh con bé đầu lòng, lão có ghé vào thăm một buổi. Mang tiếng là thăm một buổi, nhưng lão chỉ ngồi nhìn con được tí, còn đâu là lão đi khắp các phòng, thấy phòng nào có gái đẻ xinh xinh, trẻ trẻ, là lão đứng rình, chờ để xem nó cho con bú!”.

Nói đến đó, giọng chị nghẹn đi, và lại thở dài. Mình không dám nhìn vào mắt chị, nên không rõ có giọt lệ nào đang lăn ra từ nơi đó hay không…

Rồi ở cái giường ngay phía sau mình cũng thế, có đôi vợ chồng đang bế con trên tay mà mặt cứ buồn thiu. Mình ngó qua, thấy đứa bé này lạ quá: tóc nó quăn tít, da nó đen sì như người châu Phi. Mình thắc mắc thì anh chồng giọng rầu rầu, bảo: “Vợ em mới đi xuất khẩu lao động ở Nigeria về, chắc vì ăn gạo, ăn cơm bên đó lâu quá nên sinh ra con mới đen như thế!”. “Vợ em về được bao lâu rồi?”. “Dạ! Được 7 tháng ạ!”. “7 tháng mà đã đẻ rồi sao?”. “Vâng, đẻ non ạ! Tuy đẻ non nhưng trộm vía, bé cứng cáp lắm, nặng bốn cân hai, tóc dài chớm mang tai, răng cũng đã nhú lên được mấy cái” – Vừa nói, anh chồng vừa đưa bàn tay vuốt mấy lọn tóc phất phơ trên gương mặt bơ phờ của người vợ với đầy vẻ trìu mến, yêu thương…

Còn ở cái giường liền ngay bên, lại một chị khác đang ôm con khóc sụt sùi, anh chồng thì ngồi ngay cạnh, nắm chặt tay vợ mãi không rời. Mình hỏi: “Sao vậy? Em bé không khỏe à?”, thì chị vợ trả lời: “Dạ không! Bé ngoan và rất nhanh nhẹn anh ạ!”. “Ô hay! Con ngoan, con khỏe, chồng cũng ở bên cạnh quan tâm, chia sẻ, thế còn khóc cái gì?”. Chị vợ nghe vợ nghe vậy thì giọng lại nghẹn đi: “Đây không phải là chồng, mà là anh rể em ạ! Anh ấy nói dối vợ lên công ty họp để tranh thủ ghé qua thăm 2 mẹ con em thôi! Giờ chị gái em đang gọi điện giục anh ấy về rồi!” – dứt lời, bờ vai cô gái trẻ lại rung lên từng hồi nức nở không thôi…

Ra vậy! Nhờ đưa vợ vào đây đẻ, mình mới hiểu ra được một điều: rằng cảm giác đau trong khi đẻ, với tất cả đàn bà, chắc là đều giống nhau, bởi nó do thượng đế, do tự nhiên quy định. Nhưng cảm giác sau khi đẻ, với mỗi người đàn bà, có lẽ sẽ khác nhau, bởi nó phụ thuộc rất nhiều vào người đàn ông, vào người chồng mà người đàn bà đã chọn…

– Võ Tòng Đánh Mèo –

-sưu tầm-

4
20

Viết blog cho người yêu

Anh đã viết ra những dòng này lên blog, thì là không phải vì anh sợ em, hay là vì anh không muốn đối mặt với em, mà bởi vì anh thật sự chẳng còn gì để nói với em nữa. Mà anh biết có nói cũng vô ích bởi em chẳng bao giờ thèm nghe.

Em là cô gái xinh nhưng không biết điều gì hết :D

Em là cô gái xinh nhưng không biết điều gì hết 😀

Anh với em nếu nói là thân thiết thì cũng chẳng phải, mà nếu gọi là xa lạ thì cũng không, bởi dù thế nào đi chăng nữa em cũng ở nhà anh và anh cũng từng nuôi nấng cưu mang em… Nhưng thật sự mà nói, những việc làm gần đây của em khiến anh cảm thấy vô cùng bực và khó chịu.

Nói thẳng ra là anh không thể chấp nhận em được nữa. Ngày đầu tiên em đến nhà anh, anh chẳng để ý mà cũng chẳng phản đối gì cả bởi vì anh không thấy người nhà anh nói gì.

Mặc dù lúc đấy em cũng đã rất vô duyên và không biết giữ ý tứ, nhưng anh cũng làm ngơ đi và cho em thoải mái theo ý mình. Nhưng từ ngày hôm qua, khi cả nhà anh đang ăn cơm mà em xuất hiện, mẹ anh đã tỏ thái độ không hài lòng, anh cũng khó chịu ra mặt rồi, mà em vẫn nhơn nhơn ra và tỏ ra bất cần. Đến cả lúc bạn anh có nhắc đến việc bạn ấy không thích sự xuất hiện của em trong nhà này, em cũng vẫn làm như không nghe thấy và mặc kệ.

Và đến khi anh đang chơi game trong phòng, em cũng tự động chui vào phòng anh đi lại thản nhiên, lại còn định gọi cả bạn bè lên phòng anh chơi, anh đuổi bọn em ra rồi mà em còn không chịu đi thì đến lúc đấy anh thật sự hết kiên nhẫn với em rồi.

Đúng là giữa chúng ta cũng đã từng có chút gì đó với nhau, nhưng em nên nhớ nó chỉ là bên ngoài xác thịt. Còn với cái thái độ của em vẫn cứ thích tỏ ra thách thức anh thì anh nói thẳng luôn là mai anh sẽ đi mua cái vợt muỗi và vợt chết con mẹ hết cả nhà em luôn.

== Sưu tầm ==

14
20

Alexa hạ “hạnh kiểm” của blog Jam !

Hê nhô xin chào các bạn !

Gần đây Jam có đăng bài viết cách lấy backlink từ Alexa nên nó hình như ghét blog của Jam, lượng truy cập gần đây tăng kinh khủng mà nó cứ cho chỉ số của Jam rớt ầm ầm, thật tức cười quá đi 😀

Vừa bữa trước ngon lành, khoảng 1 tuần trở lại đây, sau khi Jam Cancel cái giá của Alexa, ngay lập tức các chỉ số trở về số lớn với 100k, trong khi lượt truy cập của mình vẫn giữ rất tốt và thậm chí còn tăng trưởng cực kì ngọt ngào, tiền quảng cáo Google Adsense cũng tăng đều, ấy thế mà nó cứ cho cái chỉ số tăng nước đại !

Hiện tại, chỉ số Alexa không còn nhiều uy tín do có thể hack được, đặc biệt là bạn có thể mua được bằng tiền, cho nên nhiều webmaster không lấy đó làm căn cứ để đếm lượt truy cập, mà chỉ có chỉ số Google Analytics, là chỉ số chuẩn xác nhất do có mã nhúng vào website của chúng ta, chứ Alexa làm gì có mã nhúng !

Tuy vậy, vẫn có nhiều người tin tưởng chỉ số Alexa và nhòm ngó nhau bằng con số ấy, đôi khi cũng thú vị ra phết, các website lâu năm thường có chỉ số này rất tốt mặc dù lượng truy cập không bằng các website trẻ, có một website của Jam bán con dấu cũng có chỉ số khá tốt !

Nếu các bạn muốn tăng chỉ số này cho nó đẹp thì có thể liên hệ tới một vài dịch vụ, hình như họ tăng bằng các phần mềm tạo truy cập ảo, nếu website của các bạn đang có quảng cáo Google Adsense thì đừng có mà chơi, dại đấy !

Xem thêm: Sự vớ vẩn của chỉ số Alexa !

Chúc các bạn buổi chiều làm việc vui vẻ !

0
20

Cho thuê xe 4 chỗ tại tp Bắc Ninh, xe có lái, giá rẻ !

Thông tin tôi đăng giúp anh Việt, số điện thoại liên hệ 0983933775, anh ấy có cho thuê xe Inova 4 chỗ đẹp, mới cóng và có lái, liên hệ số điện thoại trên để biết thêm chi tiết !

Xin chào các bạn, nhà đang có chiếc Xe Innova 4 chỗ mới cóng, hiện đang ít dùng nên cho thuê, lưu ý là có lái chứ không phải xe tự lái, đảm bảo an toàn, đi chậm chắc !

Cho thuê xe Innova 4 chỗ tại thành phố Bắc Ninh

Cho thuê xe Innova 4 chỗ tại thành phố Bắc Ninh

Xe mới nên đi rất êm, không như các loại xe dù hoặc xe taxi cũ, thích hợp cho đám cưới hỏi, đám rước hoặc đi du lịch đâu đó, giá thành đảm bảo mềm nhất thành phố Bắc Ninh !

Xe của gia đình nên giá mềm, phục vụ nhiệt tình.

Nếu bạn cần:

  • Đưa đón vận chuyển khách thăm quan du lịch, lễ hội, nghỉ mát, dã ngoại, cuối tuần.
  • Đưa đón cán bộ các cơ quan, doanh nghiệp , cá nhân đi làm việc, công tác các tỉnh.
  • Phục vụ đám cưới, ăn hỏi, hiếu hỉ…
  • Đưa đón chuyên gia phục vụ dự án…

Liên hệ ngay tới tôi để được phục vụ tốt nhất, nhanh chóng nhất !

Bất cứ thông tin gì cần tư vấn có thể liên hệ Mr Việt, số điện thoại 098 393 3775, gọi 24/24 bất kể lúc nào !

Cảm ơn các bạn !

3
20

Cố lên tôi ơi

Ngồi ngứa nghề đành làm bài thơ cố lên tôi ơi cho nó máu, bài thơ này làm theo cảm hứng, không sửa chữa, không lãng mạn, và có phần thô thiển, các bạn đừng có cười nhé 😀

===***===

Cuộc sống xô bồ

Bên ngoài cửa sổ

Tôi nằm trong ổ

Chán hết cả người

 

Hỡi những thằng lười

Thành công đâu tới

Tôi ơi tôi hỡi

Đứng dậy mà đi

 

Xuân kia có thì

Tuổi mình còn trẻ

Còn đang rất khỏe

Đứng dậy mà đi

 

Ngoài kia dẫu gì

Mình phải chấp hết

Dẫu đời có lết

Cố nhé tôi ơi

 

Kaka, thực tế ngày xưa mình cũng hay làm thơ bán cho bọn viết thơ tình, lâu quá rồi không làm nên cứ dở ẹc thế nào ấy, chán thật, cụt vốn rồi, có bạn nào mê thơ văn vào đây làm thành một câu lạc bộ đê !

Chúc cả nhà buổi tối vui vẻ !

10
20

Max mỗi click adsense được bao nhiêu ?

IMG_0191

Vừa sáng ra ngủ dậy, bật thử cái tài khoản cũ xem tiền nong thế nào, trời mẹ ơi chủ nhật mà sao Bid cao thế, mỗi phát click tới tận 1,21 đô, đấy là ở Việt Nam à nha, không phải ở đâu xa xôi gì đâu, thế này mà đều đặn thì ngày tôi có khoảng 40 lượt click vào quảng cáo, chắc chắn sẽ đi ô tô nhà cửa sang trọng 😀

Thực tế ra, tiền trên mỗi lượt click đã được Google giữ lại một ít cho quản lý, 67% sẽ về tay chúng ta nếu chúng ta phân phát tốt, cũng là trên thực tế, các thuật toán của Google Adsense sẽ giảm số tiền chúng ta kiếm được trên mỗi click để vừa bảo vệ doanh nghiệp, lại vừa làm cho quảng cáo phù hợp hơn, chỉ số phù hợp sẽ nói về số tiền trên mỗi lượt click, càng không phù hợp thì lượt click đó dù doanh nghiệp có đặt cao $10 thì bạn cũng chỉ được $1 mà thôi !

Mấy bạn thường than là ở Việt Nam bid có $0.3 bọ, thực tế là đúng như vậy các bạn ạ, nhưng nó còn tùy thuộc vào chủ đề của website và lượng click cũng như độ phù hợp, không phải website nào cũng như thế !

Chúc các bạn vui vẻ !

0
20

Lời phật dạy về người vợ, đạo làm vợ phải thế nào ?

Bài viết sau đây được sưu tầm trên Facebook, nói về đạo làm vợ rất hay, Jam cần phải note lại sau này còn cãi nhau với nàng cho oách 😀

Chính tôi được nghe, một buổi sáng nọ, Đức Phật đến dự lễ cúng dường tại nhà của cư sĩ Cấp Cô Độc. Khi thân hành tới nơi, Đức Phật thoáng nghe những lời chửi bới ồn ào vọng lên từ sau nhà. Ngài hỏi cư sĩ Cấp Cô Độc rằng:

– Này cư sĩ, trong nhà có việc gì mà ồn ào như thế ?

Cư sĩ Cấp Cô Độc thẹn thùng cung kính thưa rằng:

– Bạch Đức Thế Tôn, đó là sự ngỗ nghịch lớn tiếng của nàng dâu của con, Su-cha-ta. Tuy là dâu trong gia đình, nhưng nó ỷ vào sự giàu có của gia đình cha mẹ ruột nên nó thất lễ, không chịu vâng lời, không biết cung kính cha mẹ chồng. Bạch Đức Thế Tôn, ngay cả chồng nó, nó cũng xử sự thô lỗ và vô lễ như vậy. Ngoài ra, nó cũng không biết cung kính đảnh lễ những Bậc Đạo Sư. Dù biết Thế Tôn thân lâm, nó cũng không tỏ ra trọng nể, vẫn ồn ào lớn tiếng nãy giờ. Kính xin Thế Tôn từ bi cảm hóa nó.

Lúc bấy giờ Đức Phật cho gọi nàng dâu ra và dạy rằng:

– Này Su-cha-ta, có bảy loại người vợ trên đời này. Con hãy chín chắn suy nghĩ, so sánh và trả lời cho Như Lai biết con thuộc loại vợ nào:

– Một là vợ như kẻ sát nhân.
– Hai là vợ như người ăn trộm.
– Ba là vợ như chủ nhân.
– Bốn là vợ như người mẹ.
– Năm là vợ như người em.
– Sáu là vợ như người bạn.
– Bảy là vợ như người hầu.

Với gương hạnh hiền từ, cứu độ của Đức Phật, nàng dâu bắt đầu tỏ ra vâng phục rồi lễ phép thưa:

– Bạch Đức Thế Tôn, lời dạy của Ngài quá ngắn gọn, con không thể hiểu được. Kính xin Ngài từ bi chỉ dạy cặn kẽ thêm.

Lúc ấy, Đức Phật ân cần dạy như sau:

– Một là, Người vợ nào có tâm địa hiểm độc, hai lòng không chung thủy trong hôn nhân, bỏ rơi chồng mình, quan hệ bất chính với các đàn ông khác chỉ vì choáng ngộp trước sự giàu có hay vẻ bề ngoài của họ, khinh bỉ chồng và tính tình hiếu sát. Người vợ như vậy, Như Lai gọi là loại vợ sát nhân.

– Hai là, người vợ nào không chung lo kinh tế gia đình, trái lại còn tiêu xài hoang phí tài sản hợp pháp của chồng tạo ra. Người vợ như vậy Như Lai gọi là loại vợ trộm cướp.

– Ba là, người vợ nào sống ỷ lại, lười biếng, không có lời từ ái, nhu hòa với chồng mà chỉ biết phát ngôn thô tháo, lấn lướt chồng. Người vợ như vậy Như Lai gọi là vợ chủ nhân.

– Bốn là, người vợ nào biết thương yêu chăm sóc, giúp đỡ chồng, biết cách giữ gìn và làm giàu tài sản của chồng như một người mẹ lo lắng chu tất cho con cái. Người vợ như vậy, Như Lai gọi là loại vợ như mẹ.

– Năm là, người vợ nào thùy mỵ, đoan trang, khiêm tốn, biết chiều chuộng và thuận phục chồng mình như đối với một người anh trong gia đình. Người vợ như vậy, Như Lai gọi là loại vợ như em.

– Sáu là, người vợ nào luôn luôn niềm nở, vui vẻ, hòa thuận với chồng như thể khi hội ngộ một người bạn thân từ lâu mới gặp lại. Luôn giữ tiết hạnh và thủy chung với chồng. Người vợ như vậy, Như Lai gọi là loại vợ như bạn.

– Bảy là, người vợ nào luôn mềm mỏng, không nóng tánh, không sân hận, giận dỗi. Dù bị chồng đối xử không đẹp nhưng vẫn nhường nhịn, không tỏ thái độ lỗ mãng, lớn tiếng. Trái lại còn biết tùy thuận để khuyên răn và chinh phục chồng mình. Người vợ như vậy, Như Lai gọi là loại vợ như người hầu.

– Này Su-cha-ta, trong bảy loại người vợ mà Như Lai vừa nói, ba hạng đầu là loại vợ như sát nhân, ăn trộm và chủ nhân như những người bất hảo, do đó con nên xa tránh. Những hạng vợ như vậy do sống không giới hạnh, ác khẩu và vô lễ, sau khi qua đời phải sanh vào cõi xấu. Bốn loại vợ sau là đáng tôn kính và noi theo. Đó là vợ như mẹ, vợ như em, vợ như bạn và vợ như người hầu. Những hạng vợ này khi sống thì tạo ra hạnh phúc cho gia đình và con cái; khi qua đời thì được sanh vào cõi lành.

Nghe Đức Phật ân cần giáo dục, nàng dâu của cư sĩ Cấp Cô Độc tỏ ra ân hận và thành tâm sám-hối. Nàng phát nguyện sẽ chung sống và phụng sự chồng với tư cách như người hầu. Từ đó, gia đình của cư sĩ Cấp Cô Độc trở nên đầm ấm, an lạc và hạnh phúc thật sự.

Kinh Tăng Chi (II. 515-7, ấn bản 1988)

4
20

Server mới, chào mừng đến với đội của anh

Vậy là Jam đã phải sắm thêm server mới cho hệ thống của mình, rất cảm ơn các khách hàng đã sử dụng những website của Jam, làm cho Jam phải sắm thêm Server mới, càng thêm nhiều server, càng thích !

Ngày xưa dùng hosting, cứ gần cuối tháng lại lo ngay ngáy là hết băng thông, nhiều lúc sợ khách truy cập, lúc khá khẩm hơn thì dùng VPS, nhưng VPS thì lại sợ hết CPU, bạn biết đấy, băng thông có thể không giới hạn nhưng CPU thì có năng lực nhất định, nhưng … với Server riêng thì không, Server riêng được Jam sử dụng gần hết công xuất, Chip toàn loại 4 nhân mới bây giờ, còn RAM thì 16G, muốn hết tài nguyên thì cũng còn mệt nghỉ !

Một con Intel mới

Một con Intel mới

System X và HP mới

System X và HP mới

Khi chưa sử dụng server bao giờ thì nghe có vẻ khó, nhưng thực tế Server khó hỏng, chỉ cài một lần mà dùng rất lâu sau, hàng chục năm không cần sờ tới nhiều !

Chúc các bạn vui vẻ !

0
20

Hiển Bắc Giang và Hiển bắp rang !

Trời ạ, mấy hôm trước có thằng bạn nó cưới trong Hồ Chí Minh, mình báo là bận không tới được và sẽ nhờ thằng bạn khác đưa phong bì giúp, mình bảo thằng bạn mình: Mày đi hộ tao với, ghi bên ngoài phong bì là thằng Hiển Bắc Giang nó mừng hạnh phúc hai đứa !

Hai ngày sau, thằng chủ hôn gọi điện thoại cho mình: “ớ cái thằng chết tiệt, mày bảo gửi phong bì mà chả thấy ?”

Mình bảo tao có gửi cơ mà, tại sao nó lại không tới, gọi điện thoại lại cho thằng mình nhờ gửi thì nó bảo chả nhẽ tao lại ăn cái phong bì ấy à ?

Chiều hôm sau nữa, thằng bạn gọi điện lên bảo tao thấy có cái phong bì có ghi Hiển Bắp Rang, chắc là mày phỏng ? Tôi bảo không biết, nếu không còn thằng nào có cái tên đầy tiền bạc như Hiển đây thì chắc là nó 😀 thằng bé cười …

Đấy, đôi khi cái sai nó oái oăm và ngộ nghĩnh tới vậy đấy, thằng Hiển Bắc Giang mà lại biến thành Hiển Bắp Rang, đúng là …

0
20

Thơ mất ngủ của dân SEO !

Người ta nhắm mắt lại

Toàn thấy em hiện về

Con tôi nhắm mắt lại

Toàn thấy lô với đề

 

Nhưng hôm nay thì khác

Khó ngủ vì bản nhạc

Ngứa hết cả lỗ tai

Đứa hàng xóm oanh tạc !

 

Đêm nay cũng khó ngủ

Vì từ khóa đéo lên

Cả ngày tra từ “tủ”

Mà vận mệnh chưa hên !

 

Web đã tối ưu xong

Backlink cũng vừa bắn

Làm sao vượt được hắn ?

Đầu óc cứ ong ong !

 

Thôi đít **ặc nghĩ nữa

Lăn ra ngủ cho ngon

Để đó một vài bữa

Đối thủ sẽ ăn đòn !

 

Ngủ !

 

 

2
20

Dạy vợ tâm phục hay dạy vợ khẩu phục ?

Đôi vợ chồng mới cưới, đêm tân hôn, vợ giấu đôi giày của mình đi, đợi chồng bỏ giày lên giường liền giẫm vào giày chồng. Chồng nhìn thấy cười “xuỳ, xuỳ” đuổi vợ. Cô dâu mới bảo, mẹ dặn đêm tân hôn giẫm vào giày chồng thì cả đời không bao giờ giận chồng. Chú rể mới thì bảo, mẹ dặn nếu vợ giẵm vào giày chồng thì cả đời sẽ đồng cam cộng khổ với chồng.

Dạy vợ tâm phục hay khẩu phục

Dạy vợ tâm phục hay khẩu phục

Vợ bắt đầu quản chồng, bắt đầu từ cái nhỏ. Bảo chồng đổ bô nước giải, chồng cũng làm.

Ruộng của nhà, vợ bảo trồng gì chồng trồng nấy. Các cô hàng xóm bảo tránh xa cô nào, đi gần cô nào chồng cũng làm theo.

Chồng đang tán phét với mọi người, chỉ cần vợ gọi một tiếng là cum cúp như trâu bị dắt mũi về nhà ngay.

Chồng uống rượu với bạn, vợ kéo tai là theo vợ về nhà.

Có người kích, đàn bà 3 ngày không đánh là vênh như miếng ngói lợp nhà. Anh cũng là đàn ông, sao lại để vợ quản không còn ra hồn thằng đàn ông thế. Nó mà là vợ tôi, tôi chẳng cho vài cái đế giày ấy chứ. Chồng cười bảo: Đưa vợ anh lại đây, tôi cũng quạt nó vài cái đế giày.

Người bạn nọ cáu, thật kiếp trước làm hoà thượng chưa bao giờ nhìn thấy đàn bà! Không ai giống anh, đồ sợ đàn bà!

Việc trong thôn cần mọi người bàn bạc, tất cả đàn ông đều đến, mọi người khích bác, việc này anh cũng quyết được cơ à, hay là phải gọi vợ đến? Chồng đưa vợ đến dự thật.

Vợ quản được chồng rất là đắc ý, đến một ngày, vợ thủ thỉ với chồng về những điều không phải của mẹ chồng.

Chồng khóc, thở dài bảo vợ: “Em biết vì sao anh không đánh em không? Vì mẹ anh đấy. Cả đời mẹ khổ sở vì tính bố thô bạo, chỉ có điều không hài lòng là câu trước câu sau ông đánh mẹ. Mẹ anh bị bố đánh đến nỗi gãy cái gậy to bằng cổ tay, gãy cả ghế. Mẹ anh vì các con mà chịu nhịn cả đời. Mỗi lần nhìn mẹ bị bố đánh, anh tự thề với lòng mình, lấy vợ sẽ không làm vợ đau một đầu ngón tay. Không phải anh sợ em, vì anh không quên được lời mẹ, là đàn bà sinh ra là để đàn ông yêu thương chứ không phải sinh ra để đàn ông đánh.” Vợ ngây người, không tưởng tượng chồng lại rộng lượng đến thế. Chồng uống rượu con cà con kê với bạn, vợ không gọi cũng không nắm tai kéo đi, đôi lúc còn bưng nước cho chồng uống.

Có người hỏi chồng, dậy vợ cách gì thế? Chồng nghiêm túc trả lời: Đánh đàn bà sẽ dậy đàn bà khẩu phục, yêu thương đàn bà sẽ dậy đàn bà tâm phục.

Sưu tầm !